Nếu Bạn đã đọc quyển sách ” nền kinh tế hình thành, tăng trưởng và sụp đổ như nào ” thì sẽ thấy kinh tế thế giới có 2 trường phái kinh tế chính. Gồm Kinh tế học Keynse và Marx: Cả hai trường phái này đều nhấn mạnh vào vai trò của chính phủ và cấu trúc xã hội trong kinh tế. Trong khi Keynes coi chính sách kích thích của chính phủ là một cách để giảm bớt suy thoái, Marx tập trung vào mối quan hệ giữa lực lượng lao động và vốn. Chúng ta muốn hiểu rõ Lạm phát và giảm phát cái nào nguy hiểm hơn thì cần hiểu cuốn sách trên.

Mỗi trường phái kinh tế đều có ưu nhược điểm riêng, đều có những nhóm người điều hành kinh tế lựa chọn để điều tiết thị trường trong từng trường cự thể. Mỗi quốc gia, mỗi giai đoạn phát triển kinh tế sẽ có những cách ứng phó khác nhau với khủng hoảng kinh tế, nhiều chính phủ muốn bơm tiền để kích thích kinh tế, cũng có nhiều chính phủ muốn giảm bơm tiền để giảm nợ công, muốn tăng năng suất lao động, sử dụng vốn hiệu quả để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế bền vững thay vì tăng trưởng kinh tế nhờ vay nợ.
Ngay cả với nền kinh tế Mỹ thì dưới các thời tổng thống khác nhau cũng có sự khác nhau về các chính sách điều hành kinh tế. Trong chu kỳ kinh tế thì có giai đoạn bơm tiền và có giai đoạn hút tiền về để tạo ra những mục đích riêng, bình ổn kinh tế, tránh lạm phát cao, sâu xa trong đó có những bản chất được giấu kín thông qua truyền thông. Vì vậy khi xem xét vấn đề lạm phát và giảm phát cái nào nguy hiểm hơn thì cần hiểu về chu kỳ tăng giảm của kinh tế, mỗi giai đoạn lên xuống đều có mục đích riêng.
Ví dụ, dưới thời tổng thống BIDEN thì chính sách kinh tế của Mỹ chủ đạo là bơm tiền giá rẻ, giữ lãi suất thấp để tăng vay nợ USD trên toàn cầu, sử dụng tiền, tăng bơm tiền để giải cứu kinh tế, chính bởi vậy hậu quả là lạm phát cao, giá cả tăng cao. Ngược lại, dưới thời tổng thống TRUMP thì thực hiện chính sách kinh tế thắt chặt, tăng lãi suất, áp đặt thuế nhập khẩu, kéo các doanh nghiệp sản xuất về Mỹ và đồng minh, tạo ra những chiến lược mới, ván bài mới. Dưới thời Trump, thì kinh tế theo hướng tăng năng suất lao động, tăng hiệu quả sử dụng vốn, chống lãng phí, tinh giản bộ máy chính quyền liên bang. Tại Việt Nam thời kỳ TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG và TBT TÔ LÂM thì cũng tiến hành các biện pháp tương tự gồm chống lãng phí, chống tham nhũng, tăng thuế, siết tín dụng, tinh giản bộ máy, tăng năng suất lao động, tăng hiệu quả vốn, hướng hoạt động kinh tế của người dân tới lĩnh vực sản xuất thực, sản xuất hàng hóa tiêu dùng nội địa và xuất khẩu….
Như vậy trong giai đoạn kinh tế nới lỏng, tăng trưởng thì sẽ luôn có lạm phát ở mức cao, bởi lạm phát và tăng trưởng kinh tế thường đồng hành với nhau. Trong giai đoạn này các lĩnh vực kinh tế từ sản xuất, thương mại tới BĐS, đầu tư tài chính…đều tăng trưởng và tạo ra những bong bóng tài sản có nguy có vỡ, tạo ra nhiều khối nợ cần phải được xử lý. Nhiều lĩnh vực tăng trưởng quá nóng cũng cần phải được làm giảm chậm lại để giữ sự ổn định, bền vững.
Vì vậy, giai đoạn kinh tế thắt chặt sẽ là lúc điều chỉnh nền kinh tế trở về vị trí tốt, tinh lọc doanh nghiệp, làm xẹp các khối nợ lớn, làm xẹp bong bóng, các doanh nghiệp ảo thì phải bị loại bỏ, các doanh nghiệp lõi, làm thật ăn thật thì cần phải được tạo nhiều cơ hội hơn để dẫn dắt chu kỳ kinh tế tiếp theo. Trong giai đoạn này thì các nền kinh tế đa phần là rơi vào giảm phát, trì trệ, do lãi suất cao, siết tín dụng, tiền hút về ngân hàng, thì tự khắc các tài sản ảo sẽ bị vỡ. Đây là giai đoạn reset lại nền kinh tế, thế giới cứ khoảng 10-12 năm sẽ reset lại như vậy.
Như vậy qua các thông tin phân tích cơ bản trên thì Độc giả đã hiểu sơ sơ vấn đề Lạm phát và giảm phát cái nào nguy hiểm hơn, thực chất thì cái nào cũng có giới nguy hiểm và các nhà điều hành kinh tế sẽ sử dụng chúng luân phiên. Để hiểu rõ hơn thì trong phần nội dung KHOA HỌC TÀI CHÍNH sẽ cung cấp thêm nhiều thông tin cho bạn đọc.











Ý kiến bạn đọc (0)